Không hiểu sao, sau khi mình đọc xong tác phẩm "Lộc Đỉnh Ký" của Kim Dung, mình cảm thấy rất thích nhân vật Song Nhi và dành một tình cảm rất đặc biệt cho cô gái này, hay nói đúng hơn có những lúc mình phải giật mình, vì mình có cảm tưởng là mình đã yêu một người mơ hồ, một nhân vật trong tiểu thuyết (và những lúc ấy mình chỉ còn cách là mình tự trách mình bị điên mất rồi). Sở dĩ mình cảm thấy điều đó là vì: mỗi lần lên mạng tìm hiểu về Song Nhi, mình cảm thấy rất ghét những ai nói xấu hoặc không thích Song Nhi, trên màn hình máy tính hay điện thoại mình đều để hình của Hà Trác Ngôn, người đã vào vai Song Nhi trong Lộc Đỉnh Ký 2007, mình chỉ thích lấy hình ảnh để tượng hình vậy thôi chứ không thích người, vì cô thể hiện không đạt vai Song Nhi này, không thể hiện và bộc lộ hết những gì mà Song Nhi có được trong truyện. Nhưng sau đây mình cũng xin trình bày về tiểu sử của cô gái này, để mọi người hiểu là vì sao mình lại thích đến như vậy. Song Nhi chỉ là người hầu của bà vợ thứ...
HẬN THA LA Nhạc: Sơn Thảo - Ý thơ Vũ Anh Khanh Ðây Tha La Ðây xóm đạo tiêu điều Cây buồn quanh hận thù dâng ai oán Ðây mênh mông, Tha La buồn quạnh quẽ Kìa rừng cây trái ngọt khách một dạo về thăm xóm Hồn ngây ngất và buồn xưa lây lất Nhìn hoa máu rưng sầu. Ðây Tha La Ðây xóm đạo hoang tàn Mây trời vây quanh màu tang khói lửa Bao năm qua, Tha La còn chờ đó Ðoàn người đi giết thù đã hẹn về từ dạo ấy Lòng viễn khách, bồi hồi như thương tiếc Mùa thu nắng hanh vàng. Tha La ơi, xóm đạo ơi Còn đâu nữa chiếc áo ngày xưa Ðành khép kín, khoác vào bộ chiến y Lòng hờn căm, một chiều xưa lửa dậy Nghe não nùng chưa, Tha La sầu khuất biếc Xóm đạo chắc hận thù. Ðây Tha La Ðây xóm đạo yên lành Nay còn Ðây một rừng xanh suối mát Tha La ơi, khi nao giặc tan hết Ngày vui xưa trở lại, khách sẽ hẹn về thăm xóm Hồn lây lất, và buồn xưa chất ngất Hận kia đến bao giờ. Đây Tha La xóm đạo ...
Comments